About Tùng Võ

Young ambitous dreamer. Finding way to self fulfillment

Hoạt động M&A ở Việt Nam và thương vụ thâu tóm Phở 24

Disclaimer:

Tài liệu này được đăng tải một cách chia sẻ, vui lòng không sử dụng với bất kỳ mục đích thương mại nào. Mọi bản quyền thuộc về tác giả của tài liệu, vui lòng dẫn chứng hoặc ủng hộ tác giả như là một cách sử dụng tài liệu có văn hóa.

Tên đề tài:

Hoạt động M&A ở Việt Nam và thương vụ thâu tóm Phở 24

Mục tiêu:

Thứ nhất, cung cấp các thông tin cũng như kiến thức về mua bán và sát nhậm doanh nghiệp, nêu lên những lợi ích và bất lợi trong hoạt động M&A, ảnh hưởng của hoạt động này đối với nền kinh tế.

Thứ hai, tìm hiểu về xu hướng và triển vọng của hoạt động M&A qua một số thương vụ thâu tóm và sát nhập trên thị trường từ đó rút ra một số ý kiến nhận xét và đề xuất giải pháp thâu tóm và chống thâu tóm dành cho doanh nghiệp.

Thứ ba, tìm hiểu cụ thể thương vụ mua bán sát nhập một thương hiệu Việt nổi tiếng là Phở 24 của Highlands Coffee và bên thứ ba là Jollibee để đưa ra một số nhận định, đánh giá làm rõ cho một hiện tượng kinh tế

Tiếp tục đọc

Aside

Sound kinda weird, but it’s really interesting.

Đã bao lâu rồi không viết truyện, có lẽ tại mình phân tâm quá nhiều vào fb nên đã mất đi thói quen tập trung vào thứ gì đó. Hôm nay là ngày cuối cùng của năm 2012 nên có lẽ mọi sự chán chường, ũ rũ của năm cũ hãy xả hết đi. Chuẩn bị đón một năm mới nào!

Mình sẽ trở thành bounty hunter. Đúng vậy! Mình muốn thành đạt và nổi tiếng hơn để có thể rút ngắn khoảng cách với cô ấy. Mình hi vọng khi mình đạt được giấc mơ của mình là làm được 1 bộ phim hoạt hình được yêu thích. Khi đó mình sẽ có thể cưới cô ấy làm vợ :”>

Trước mắt, mình sẽ săn tiền thưởng. Ít nhất là có cái để tiêu xài và cũng là rèn luyện bản thân.

Tiếp tục đi Tùng. Cô ấy đang quan sát chúng ta đấy. Cho cô ấy biết chúng ta làm được gì đi.

Phân tâm.

Những lá thư chưa bao giờ được gửi – Part 2

Gửi tháng 5 – tháng của những tiếng ve

Có những thứ tưởng chừng như trường tồn, không bao giờ thay đổi theo thời gian. Nhưng đến một lúc nào đó đủ lớn, bạn nhận ra rằng những thứ mà bạn cho là không bao giờ thay đổi lại quá mỏng manh và dễ vỡ. Đến và đi, hợp và tan, tồn tại và không tồn tại đó dường như là những quy luật bất biến của tạo hóa. Một căn nhà, một quán nước, một tình yêu, một tình bạn hay thậm chí là 1 người rất quan trọng đôi khi biến mất nhanh đến nỗi trước khi bạn kịp nhận ra. Mọi thứ trên đời thật mỏng manh. Chi có bản thân mỗi con người là không bao giờ thay đổi. Và điều đó giống như sự trói buộc với mỗi người khi mà phải lặng yên một chỗ và nhìn dòng đời đang xoay. Vậy, bản thân mỗi người có mong manh không?

Tôi biết em đã được hơn 1 năm 2 tháng nhưng mãi đến gần đây tôi mới chú ý đến em. Em không có gì đặc biệt cả: một con bé lùn tịt, mập mạp, ít nói và khuôn mặt luôn toát lên sự suy tư. Em và tôi hiếm khi nói chuyện với nhau. Có lẽ một phần vì em và tôi không có dịp làm việc chung, một phần vì cả em và tôi đều tự ti vào bản thân.

Và tôi chẳng thể nào tưởng tượng nổi một ngày nào đó em lại trở nên quan trọng đối với tôi như vậy. Chỉ mãi đến gần đây khi tôi được tiếp xúc với em nhiều hơn, được nói chuyện và chia sẻ với em nhiều hơn, tôi mới nhận ra rằng ẩn trong cô bé không-có-gì-đặc-biệt đó là một nụ cười rất đặc biệt. Một nụ cười tỏa nắng. Như những bông hoa hướng dương vươn mình trong nắng sớm, nụ cười của em xóa tan bóng tối trên khuôn mặt suy tư của em, xóa tan những hoài nghi về em của tôi và xóa tan cả ranh giới mà mỗi người tự dựng lên cho nhau. Ừ, em đã xóa tan ranh giới đó với tôi. Tôi thương em. Tôi muốn được nhìn thấy nụ cười đó mỗi ngày. Tôi muốn em cười với tôi, với cuộc đời xanh tươi tuổi đôi mươi này. Tôi muốn nhiều lắm… Tôi muốn dạo phố với em, tôi muốn được cùng nấu ăn với em, tôi muốn ngồi cạnh em hàng giờ đồng hồ, kể cho nhau nghe những câu chuyện phiếm bất tận. Và tôi lại được ngắm nhìn nụ cười tỏa nắng ấy. Tôi muốn nhiều lắm…

Nhưng mà…

Có một điều là…

Đôi khi có những thứ luôn xảy ra ngoài sự mong đợi của bạn. Ví dụ như đôi khi bạn tin chắc nó sẽ là A thì hóa ra nó lại là B vậy.

.

Tôi vẫn đi học vào mỗi sáng. La cà cả ngày ở trường và làm những thứ tôi thích. Tôi vẫn chém gió mỗi tối trên fb và đăng những bài hát, những dòng stt như một thói quen.

Hát nhảm và vẽ vời vẫn là niềm vui lớn nhất của tôi.

Tôi ổn.

Khi em nói với tôi em sắp đi du học, sắp rời xa nơi này mãi mãi, tôi biết mình vẫn ổn.

Rất ổn…

Tôi chẳng biết… cái quái gì đang xảy ra

… chẳng biết…

.

Gửi tháng 5 – tháng của màu phượng đỏ – màu của chia ly.

Mỗi sự việc xảy ra trong đời đều có 1 ý nghĩa riêng của nó. Và cho dù bạn không nhận ra ngay lúc này thì một lúc nào đó, những ý nghĩa đó sẽ tự tìm đến bạn một cách rõ ràng.

Ừ. Tôi biết điều đó. Đôi khi trong những giấc mơ chập chờn của tôi, tôi tự hỏi mình việc em đến và đi như thế có ý nghĩa gì với tôi? Ai biết! Nhưng tôi biết có thứ gì đó đã thay đổi. Đúng vậy, tôi đã thay đổi. Em là cơn mưa rào thoáng qua cuộc đời tôi, để lại trên mảnh đất đó sự mãnh liệt của màu xanh sắp nảy mầm. Tôi biết mình đã học được điều gì đó trong đời. Tôi biết mình đủ mạnh mẽ để đón nhận cơn mưa đó. Tôi là gió. Tôi sẽ tiếp tục cuộc hành trình của mình. Lướt qua những cánh đồng hướng dương và đợi ngày nắng quay trở lại. Đợi nụ cười đó quay trở lại…

.

Thực ra

Thực ra thì mọi thứ rất đơn giản, chẳng qua là bản chất con người thích làm cho mọi thứ phức tạp mà thôi. Sự thật sẽ vẫn mãi như thế, chẳng có gì thay đổi.

Em là chú chim nhỏ. Anh là đứa trẻ bên bờ biển. Có những nơi mà con người không bao giờ chạm đến được. Nhưng em có đôi cánh, vì thế hãy bay đi, hãy bay tới phương trời xa đó. Em nhé!

Những lá thư chưa bao giờ được gửi – Part 1

Thật ra là quá sến súa cho một thằng con trai khi vào thời buổi này mà vẫn còn viết thư (tình?) gửi cho bạn nữ. Nhưng thực sự T chẳng nghĩ ra được cái gì tốt hơn để gửi cho b nữa. Thôi thì b cứ coi như là 1 vài dòng tâm sự của T gửi đến b đi. Để mà có động lực đọc đến dòng cuối cùng.

Từ bỏ 1 cái gì đó thật khó, nhất là khi đó đã là một thói quen ăn sâu vào tiềm thức. FB chính là một thứ như thế. Từ khi nào mà mình đã có thói quen onl fb mọi lúc có thế? Thói quen xấu này làm cho mình chẳng thể tập trung vào bất cứ thứ gì nữa. Những sở thích, những thói quen tốt đẹp của mình dần dần đã bị fb nuốt hết. Và nghĩ về b cũng dần trở thành 1 thói quen xấu của T. Vì vậy nên T quyết định deactive fb chăng? Cũng có thể. Chắc là T sẽ cố gắng bớt nghĩ về b hơn. Nhưng chắc không dễ như

deactive fb đâu nhỉ?

“mình phải làm gì đó để thoát khỏi tình huống này.”

Ngay lúc này mình cảm thấy khó suy nghĩ quá. Mình phải làm gì cho pé Trinh đây?

1. Mặc kệ, coi như không có gì

2. Quan tâm hơn nhưng giống một người bạn

3. Cố gắng trở thành người yêu

Bé ấy một lúc nào đó sẽ chẳng còn ở nơi đây nữa. Ở mỗi khung hình chắc chắn sẽ thiếu 1 con nhỏ mập lùn tịt. Và nhóm Tám giáo sẽ không còn là 7 bá đạo nữa. Con số 7 là 1 con số không hoàn hảo, nhưng chính sự không hoàn hảo đó lại làm cho nó hoàn hảo hơn những số còn lại. Giờ đây tất cả mọi người đều đang vô tư chẳng biết gì, và có lẽ tôi cũng nên như thế. Tại sao em lại cho tôi biết điều đó? Tại sao em có thể nói với tôi mà không phải là nhỏ bạn thân nhất của em? Tôi nói tôi thương em, tôi nói tôi thích em, em không trả lời. Tôi muốn nói chuyện với em thật nhiều, nhưng em lại chọn im lặng. Phải chăng em đang trêu đùa tôi? Em ném cho tôi một bí mật lớn như vậy nhưng lại bảo với tôi là không được nói với ai. Em đôi khi cho tôi hi vọng thật nhiều nhưng rồi quay lưng một cái, em đối xử với tôi lạnh lùng như chưa hề tồn tại. Em làm tôi phát điên lên vì em, làm tôi thơ thẩn cả ngày vì em. Em làm tôi hụt hẫng đến vô cùng, rồi khi nó sắp chạm đến giới hạn thì em lại đến bên tôi, làm tan biến hết những hoài nghi. Em… rốt cuộc là người như thế nào vậy?

Đôi dòng suy nghĩ của tôi. Tôi chẳng bao giờ đủ can đảm để nói với em những lời này cả. Và vì cũng chẳng biết chia sẻ cho ai nên tôi gửi ngược lại cho… em?!

T đã có quyết định cho câu trả lời của mình ở trên rồi. Chắc b cũng có quyết định rồi đúng không?

Tôi muốn quên đi rằng em sắp phải đi xa, và tôi cũng đang cố gắng quên đi điều đó. Hãy giúp T nhé. T hứa với em đây là lần cuối cùng T nhắc đến nó, hứa đấy. Hãy lại gần bên T, cho tôi được bên cạnh em….

With love,

V.Tùng

P/s: B nói, b đâu phải nàng công chúa đâu đúng không? Nhưng nếu có thể thì T muốn b trở thành nàng công chúa như thế đấy ❤

Aside

Mục tiêu của bạn trong 5 đến 10 năm.

“Tôi muốn truyền cảm hứng sống cho mọi người thông qua những thước phim. Tôi muốn có được 1 studio làm phim hoạt hình và có được những bộ phim do tôi tạo ra.”

Làm phim ư? Liệu chúng ta có đủ sức để làm phim không? Để đến được với làm phim thì con đường còn xa lắm. Nhưng ít nhất bây giờ chúng ta đã nhận ra chúng ta đang ở đâu, chúng ta có thể làm được gì.

Chúng ta phải nghiên cứu xem chúng ta làm việc hiệu quả như thế nào.

Khung cảnh ít khi chuyển động

Nhân vật chuyển động

Để suy nghĩ mà vẽ một cách nghiêm túc thì hoặc là chấp nhận làm trái nghề, hoặc bạn là một tư bản giàu có.

Để tạo được 1 forum đủ mạnh để tạo người xem chúng ta cần gì?

Cả cuộc đời chấp nhận mọi thứ dang dở và làm những thứ dang dở. Khi sức tàn lực kiệt liệu ta có thấy hối hận?

Hoa mai vẫn nở, bốn mùa vẫn trôi qua. Còn ta cứ mãi phân vân về thứ mà mình đang làm…

Đam mê đang dần lụi tàn, liệu đó là điều tốt hay xấu? Liệu đó là nền móng cho ngày mới hay chỉ là đống đổ nát của ngày hôm qua?

Nhưng có một điều chúng ta chắc chắn phải làm!

Đó là không ngừng mơ ước.

Ta vẫn sống khi ta vẫn còn ước mong vào ngày mai.

.

Tiếp tục cố lên,Tùng!

.

Vẫn chưa thể nghỉ ngơi được!

Phải bay xa hơn nữa, tới mức không ai ngờ tới.

.

Chúng ta (tao và mày – cái tôi của tao) sinh ra đều không hoàn hảo. Bản thân chúng ta là những kẻ thất bại. Tuy vậy, chứng ta không phải là những kẻ hết thuốc chữa. Chúng ta vẫn đủ thông minh và tỉnh tao để nhận ra chúng ta là ai, chúng ta đang làm cái gì.

Phải làm mọi thứ một cách tốt nhất có thể. Phải dự đoán những gì sắp xảy ra, chuẩn bị nó, bắt bài nó, chiếm thế thượng phong và rồi chà đạp lên nó. Chúng ta cần rũ bỏ tất cả những màu sắc xấu xí của sự thất bại và rồi lột xác hóa thành một con bướm rực rỡ. Chúng ta cần kiên trì, kiên định và nhẫn nại hơn nữa. Thời cơ nhất định một lúc nào đó sẽ đến, hãy nắm bắt và phát huy nó thật tốt.

Sức mạnh của óc quan sát

– Power of Observation –

 

Aside

Học cách nắm bắt cảm xúc:

Đã bao lâu rồi mình cứ để mặc cảm xúc của mình nhỉ? Mình cũng không nhớ rõ nữa, chỉ còn biết bây giờ cảm giác rất lộn xộn. Mọi thứ trong mình như se lại, trôi tuột và khó nắm bắt. Mình không thế hiểu vì sao mà mình lại có cảm giác như vậy, cứ như là cái bản chất sâu thẳm của bản thân mình hồi trước đang tràn về vậy. Cảm giác đang đứng trên một bờ chênh vênh, nhấp nhô và muốn tìm một cảm giác an toàn.

Phải rồi! Mình đang mong một cảm giác nhàn nhã, vô lo và điềm đạm như ngày trước. Cuộc sống tất bật này xô đẩy mình quá nhiều, đến mức mà mình chẳng còn thời gian để nghĩ về cảm xúc của mình nữa. Gần một tháng rưỡi vừa qua làm thay đổi con người mình khá nhiều. Đôi khi thấy mình lì lợm đến kỳ cục và hơi vô tâm với những cảm xúc của mình. Chàng trai mơ mộng nay đã không còn mơ mộng nữa rồi ^^.

Càng lúc thấy mình kém cỏi hơn ngày xưa. Những ý tưởng, giải pháp hay ngày càng rời xa mình. Tại sao lại như vậy?

Phải tập suy nghĩ khác đi thôi. Những khuôn khổ ý tưởng làm mình mệt mỏi và chán nản. Cảm giác tác phẩm không vừa ý là cực kỳ chán nản.

Sáng tạo để tạo cảm hứng, không phải để giết chết nó. Làm việc cần suy nghĩ tích cực và nghiêm túc.

Say mê, say mê, say mê hơn nữa. Sáng tạo, sáng tạo hơn nữa.

Chia sẻ của bạn Phùng Hà Trang IELTS 8.0

Chào cả nhà mình là Phùng Hà Trang mình thi IELTS tại IDP vào ngày 11/5 và đạt kết quả là 8.0 ( reading=8.5, listening = 7.0, speaking= 8.0, writing = 8.0), trước kia khi đang học IELTS đọc được các bài chia sẻ của các bạn trên hội, mình cảm thấy rất giá trị và thu lượm được rất nhiều kinh nghiệm quý báu, các bài chia sẻ của các anh chị các bạn, và các em trong hội, là nơi cho mình cái nhìn thật nhất, những điều tưởng chừng là đơn giản trong kỳ thi mà đang có không ít các bạn đang ngày đêm chăm chỉ tu luyện. Nhờ sự giúp đỡ, chia sẻ của các bạn trong hội đã giúp mình có thêm kiến thức và tự tin đối mặt với IELTS. Đáp trả lại món ân tình lớn từ những người bạn qua page của Hội và Hội, mình mạn phép chia sẻ những kinh nghiệm của mình về IELTS, mong sẽ giúp ích được một phần nhỏ cho các bạn đang tiếp tục chinh phục IELTS. Mình viết bài này dựa trên những câu hỏi rất tình cờ của hai bạn sinh viên đi trên cùng chuyến xe khách Hòa Bình, thú thực mình chỉ ngồi nghe trộm các thắc mắc của 2 bạn, chắc cũng đang học IELTS: nào là tìm người dạy mẹo và tip Reading và các kỹ năng khác, nghe thường xuyên CNN nhưng vẫn không nghe ra gì, cố gắng học idioms và academic words để tập phản xạ trong lúc nói… và bla bla các loại câu hỏi, lúc ý mình ngứa mồm định với lên nói lắm, nhưng nghĩ vô duyên nên ủ mưu về viết bài này để chia sẻ về những ngộ nhận rất sai lầm về IELTS mà các sĩ tử thường mắc phải.

Tiếp tục đọc